Mê Thơ Nên Hóa Ra Khờ
Ta là gã khờ rất mê thơ
Chẳng yêu vẫn mớ mộng vô bờ
Có sao thì ngắm, trăng thì tắm
Mưa tuôn thì uống cuốn vào mơ
Mùa đông tuyết trắng vắng hồn ta
Trời còn tảng sáng ngắm chiều tà
Sóng dạt dào lén hôn cát trắng
Cho lòng mộng tưởng vướng vào hoa
Đâu rồi giây phút ,chút tương tư
Bao nhiêu ai oán vạn giã từ
Để ta ôm lấy viết lên giấy
Cho tình bốc cháy đấy là thơ!
Khúc Ngân Tiêu