Thiên Tử
Hận với trời anh chẳng là thiên tử
Suốt cả đời muốn ngọc nữ tim vàng
Làm thơ mơ vì anh muốn gần nàng
Thương em đến tim ngày càng đau nhói
Những lời anh em nói không tin nỗi
Tình thiên thu anh thử hỏi bỏ đâu
Tim của anh như không có máu hầu
Em có biết tim trở màu lạnh lắm
Mãi nơi đây nhìn bầu trời đăm đắm
Thật xa vời tình thăm thẳm chiều trôi
Lòng đơn côi bãi biển mãi bồi hồi
Tình mong sao sẽ giàu dồi đôi lứa
Anh đã biết tình yêu em là lửa
Sẽ đốt mình như nắng sưởi tuyết đông
Con tim anh sẽ vậy trở nên hồng
Vòng tay ấm hãy vào lòng anh ngự
Trong mắt anh em mãi là tiên nữ
Anh tình nguyện suốt đời tựa nô quân
Làm bóng vàng cùng em nhịp bước chân
Ta với nàng cùng nhau ân cần đẹp
Thật rất tiếc anh chỉ là lẻo mép
Cứ si mê còn bị lép qua bên
Thề sẽ thương mãi bỏ bến thiên đường
Nhưng rốt cuộc một mình trường biển cát
Lòng trở lạnh, tim nồng trở nên mát
Anh sẽ ngồi ấp ủ các tình thơ
Còn em là tiên nữ khuất xa bờ
Không thành tình và cũng hờ tình bạn
Ôi tình muốn! Tuyệt vời nhưng chỉ cạn!
Chẳng được người lộng lẫy dáng cao sang
Ý em ơi! Lệ ướt mắt anh tràn
Nhớ em quá! Tiên nàng tan theo sóng!!!
Khúc Ngân Tiêu